Phân tích hình ảnh người mẹ hiền trong bức thư “Mẹ tôi” được bố En-ri-cô nhắc đến

Hướng dẫn

Bố nhắc lại một kỉ niệm không bao giờ có thể quên là cách đày mấy năm, En-ri-cô bị ốm nặng, mẹ đã “thức suốt đêm”săn sóc con, “cúi mình trên chiếc nôi trông chừng hơi thở hổn hển của con”.Người mẹ lo âu, đau đớn “quằn quại vì nổi sợ, khóc nức nở khi nghĩ rằng có thể mất con”.

Cổ ngữ có câu: “Mẫu tử tình thâm”.Tình mẹ thương con là mênh mông bao la. Mẹ có thể hi sinh tất cả vì con. “Đứa con là hạt máu cắt đôi của mẹ”(tục ngữ). 10

Con mà lại xúc phạm đến mẹ là vô đạo, vì “Người mẹ sẵn sàng bỏ hết một năm hạnh phúc để tránh cho con một giờ đau đớn”.Một năm so với một giờ đã có đứa con nào tính được, nghĩ đến? Người mẹ có quản gì vất vả, chịu khổ sở đói rét “điăn xin để nuôi con”.To lớn hơn, vĩ đại hơn là người mẹ “có thể hi sinh tính mạng để cứu sống con”.Công cha nghĩa mẹ thật vô cùng sâu nặng:

“Công cha như núi ngất trời,

Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông” hay

“ơn cha nặng lắm ai ơi!

Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang”

(Ca dao)

Cảm động nhất là khi bố chỉ cho con thấy nỗi bất hạnh “buồn thảm nhất” của một đời người là “ngày mà con mất mẹ”.Mồ côi mẹ là nỗi đau khổ nhất của tuổi thơ. Cho dù khi đã lớn khôn, trưởng thành, dũng cảm,… đứa con vẫn không bao giờ tìm lại được bóng dáng yêu thương của mẹ hiền. Một tiếng nói dịu hiền cùa mẹ. Một cử chỉ thân thương của mẹ “được mẹ dang tay ra đón vào lòng”.Nỗi -cô đơn của đứa con (dù lớn khôn, khỏe mạnh) không thể nào kể xiết, vì thiếu tình thương ấp ủ của mẹ hiền, “con sẽ vẫn tự thấy mình chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp, yếu đuối và không được chở che”.Lúc ấy, “con sẽ cay đắng…”, “con sẽ không thể sống thanh thản”, “con sẽ không một phút nào yên tĩnh”,vì lương tâm cắn rứt, con nhớ lại “những lúc đã làm cho mẹ đau lòng”, “đã làm cho mẹ buồn phiền”.Lúc ấy dù có “hối hận”,dù con có “cầu xin linh hồn mẹ tha thứ”thì cũng chỉ vô ích mà thôi, vì mẹ đã mất từ lâu rồi. Một nỗi đau ghê gớm là thời gian năm tháng sẽ không bao giờ làm nguôi quên những hình ảnh, những kỉ niệm vui, buồn về người mẹ hiển yêu quý, “lương tâm con sẽ không một phút nào yên tĩnh”.Và lúc ấy, “hình ảnh dịu dàng và hiền hậu của mẹ sẽ làm tâm hồn con như bị khổ hình”.

“Mẹ hiền như chuối ba hương – Như xôi nếp mật, như đường mía lau”.Đó là ca dao của nhân dân ta. Ở đây, từ hình ảnh người mẹ hiền trong tâm hồn đứa con, người bố đã viết một câu thật hay nói về lòng hiếu thảo, về đạo làm con; lời khuyên con càng trở nên sâu xa, thấm thía: “Tình yêu thương, kính trọng cha mẹ là tình cảm thiêng liêng hơn cả”.Bởi lẽ, lòng hiếu thảo là cái gốc của đạo làm người; những kẻ bất hiếu “thật đáng xấu hổ và nhục nhã”vì đã “chà đạp lên tình yêu đó”.

Qua bức thư của người bố gửi En-ri-cô, ta thấy lời giáo huấn không hề khô khan mà vô cùng xúc động, chứa chan tình phụ- tử, tình mẩu – tử.bố vừa giận vừa thương con; bố đã dạy con bài học về lòng hiếu thảo, biết kính trọng và biết ơn cha mẹ. Lòng mẹ bao la và mênh mông. Con không được vô lễ, không được vong ân bội nghĩa với mẹ cha. Chúng ta cảm thấy mình “lớn lên”cùng trang nhật ký của En-ri-cô.

Tóm lại( bài “Mẹ tôi”là một bài ca tuyệt đẹp của “Những tấm lòng cao cả”. Đơ A-mi-xi đã để lại trong lòng ta hình ảnh cao đẹp thân thương của người mẹ hiền, đã giáo dục chúng ta bài học hiếu thảo của đạo làm con.

Nguồn: Vietvanhoctro.com